Bé Bị Tay Chân Miệng: Đừng Vội Nhầm Lẫn!

Bé bị tay chân miệng dễ bị nhầm với sốt mọc răng hay sốt phát ban, nhiệt miệng… dẫn đến điều trị sai cách khiến bệnh trở nên trầm trọng hơn. Cùng tìm hiểu cách nhận biết tay chân miệng chính xác tại đây.

Tay chân miệng – Nguyên nhân và dấu hiệu

Nguyên nhân gây tay chân miệng là do virus thuộc hai nhóm là Coxsackievirus và Enterovirus. Chúng xâm nhập thông qua đường tiêu hóa, nhất là khi trẻ tiếp xúc với nguồn bệnh mà không rửa tay sạch.

Dấu hiệu của bệnh đó là bé bị loét miệng, lòng bàn tay bàn chân nổi ban hoặc bọng nước. Nhưng không phải trường hợp nào cũng nổi ban như mô tả. Có không ít trẻ bị bệnh nhưng sang thương da xuất hiện ở mông, đầu gối hoặc cùi chỏ.

Bệnh tay chân miệng thường xuất hiện ở trẻ dưới 5 tuổi, cùng giai đoạn trẻ đang mọc răng nên dễ bị nhầm lẫn, dẫn đến không phát hiện bệnh kịp thời. Không những thế, bệnh còn dễ bị nhầm với sốt mọc răng, bệnh nhiệt miệng, sốt phát ban, thậm chí là thủy đậu do các đặc điểm tương tự nhau.

Tay chân miệng dễ bị nhầm lẫn với bệnh khác

Đây là bệnh không có thuốc điều trị đặc hiệu cũng như chưa có vắc xin phòng ngừa do đó quá trình điều trị tập trung vào hỗ trợ và theo dõi các biến chứng. Nếu nghi ngờ mắc bệnh bố mẹ cần đưa bé đi khám sớm để kiểm tra. Bệnh này dễ gây biến chứng nên tốt nhất là khoảng 1- 2 ngày kể từ lúc phát hiện bệnh nên đưa bé đi gặp bác sĩ.

Bé bị sốt do tay chân miệng nếu uống thuốc không hạ, sốt kéo dài hơn 48 tiếng, trẻ ngủ giật mình quấy khóc, nôn ói, thở bất thường, ngủ li bì… đây là các biểu hiện của biến chứng nguy hiểm bố mẹ cần chú ý.

Theo dõi và điều trị thế nào?

Tuy có khoảng 70% ca bệnh tay chân miệng dạng nhẹ và có thể tự khỏi, thế nhưng vẫn có trường hợp trẻ gặp các biến chứng nặng. Bệnh có thể tấn công não làm tổn thương trung tâm hô hấp, hệ tuần hoàn có thể khiến trẻ tử vong nếu không cấp cứu kịp thời.

Khi bé được chẩn đoán mắc bệnh, nên điều trị theo liệu trình của bác sĩ. Nếu bé có sốt, bố mẹ hãy sử dụng paracetamol để hạ sốt cho bé. Ngoài ra thuốc hạ sốt cũng có tác dụng giảm đau và kháng viêm trong trường hợp trẻ bị loét miệng nhiều.

Đọc thêm: Những Quan Niệm Sai Lầm Của Bố Mẹ Khi Bé Bị Tay Chân Miệng

Đề phòng khi bé bị tay chân miệng như thế nào?

Phòng bệnh hơn chữa bệnh, phụ huynh nên tìm hiểu những cách phòng ngừa dưới đây để tránh trường hợp bé bị tay chân miệng

Phòng bệnh tay chân miệng ở trẻ

Thường xuyên cho trẻ rửa tay với xà phòng trước khi ăn. Với người lớn, trước khi tiếp xúc với trẻ đảm bảo tay được vệ sinh sạch sẽ, nhất là khi nấu ăn, sau khi đi vệ sinh hay thay tã. Nếu tiếp xúc với trẻ bị tay chân miệng, cần rửa tay lại sạch sẽ.

Chú ý vệ sinh các vật dụng dễ bị nhiễm khuẩn mà trẻ hay tiếp xúc (đồ chơi, bàn ghế, tay nắm cửa…) bằng nước và xà phòng, khử trùng bằng các chất tẩy rửa thông dụng.

Vệ sinh đồ vật bé hay tiếp xúc

Hạn chế cho trẻ tiếp xúc với các trẻ khác nơi công cộng. Người lớn cũng hạn chế tiếp xúc gần với các trẻ nhiễm bệnh. Cho trẻ bị bệnh ở nhà hoàn toàn cho đến khi hết các triệu chứng để hạn chế lây lan cộng đồng.

Trẻ bị sốt do tay chân miệng cần được theo dõi thường xuyên, nếu không hạ sốt nên nhanh chóng đưa trẻ đến bệnh viện.

Bệnh tay chân miệng cho đến nay vẫn chưa có vắc xin đặc hiệu ngừa bệnh. Mỗi gia đình nên ý thức đề phòng và vệ sinh nhà cửa sạch sẽ và hạn chế làm lây nhiễm bệnh bằng cách không tiếp xúc trực tiếp với dịch tiết mũi họng, phân hay dịch tiết từ các nốt bọng nước bệnh nhân.

Không chỉ làm sạch đồ đạc, nhà ở mà những nơi như nhà trẻ, trường học cần phải được tiến hành khử khuẩn liên tục mỗi ngày hoặc sau ca học. Nên mang đồ chơi đem rửa sạch với xà bông, nước, dùng chất tẩy rửa rồi tráng sạch bằng nước và dùng cồn lau lại lần nữa.

Cách rửa đồ chơi cho trẻ thực hiện ra sao?

Bố mẹ đem ngâm đồ chơi vào chậu nước ấm có pha loãng với xà phòng khoảng 10-15 phút, sau đó rửa sạch lại với nước sạch rồi hong khô nơi bóng mát. Bạn có thể sử dụng bằng thuốc tẩy pha loãng với tỷ lệ 1:50 (lưu ý áp dụng với đồ chơi có thể vệ sinh được bằng thuốc tẩy).

Dùng khăn có cồn lau qua bề mặt đồ đạc.

Đọc thêm: Những dấu hiệu cho thấy bé bị tay chân miệng